Bản tường trình Chuyến Đi Thăm
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư tại Trại tù Ba Sao, tỉnh Hà Nam
HUẾ - Sau lần thăm nuôi linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư trở về, chị ruột
ngài, bà Nguyễn Thị Hiểu, đã cho Tòa Tổng Giám Mục Huế biết những thông
tin về sức khỏe không được tốt của ngài. Hai Đức Cha và các Cha trong
Giáo Phận đã cầu nguyện nhiều cho ngài luôn được mọi sự bình an.
Tòa
Tổng Giám Mục Huế đã cử hai linh mục đại diện Giáo Phận, là linh mục
Gioan Baotixita Lê Quang Quư, Quản xứ Nhà thờ Trí Bưu, kiêm Hạt Trưởng
Hạt Quảng Trị, và linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lư Nhà Chung,
đi thăm linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư vào ngày 17 tháng 9 năm 2009.
Trước
khi gặp linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư, hai linh mục đại diện Giáo Phận
đã gặp Ban Giám Đốc Trại tù và Bộ Công An, và đã trao đổi những điều
như sau:
1/ Tòa Tổng Giám Mục yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù cho linh mục Nguyễn Văn Lư đi bệnh viện khám và chữa bệnh.
Về
đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù đồng ư theo yêu cầu của
Tòa Tổng Giám Mục Huế, là để linh mục Nguyễn Văn Lư được đi chữa bệnh
bên ngoài Trại tù với điều kiện linh mục Nguyễn Văn Lư yêu cầu.
2/ Tòa Tổng Giám Mục Huế yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù xem
xét để linh mục Nguyễn Văn Lư sớm trở về với Giáo Phận Huế.
Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chưa có ư kiến.
3/ Tòa Tổng Giám Mục Huế đề nghị Trại tù hãy tạo mọi điều kiện để linh
mục Nguyễn Văn Lư được làm phận vụ của một linh mục và tạo điều kiện
cho gia đình của ngài được phép thường xuyên thăm nuôi.
Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chấp thuận.
Sau
khi hai linh mục đại diện đã trao đổi với Bộ Công An và Ban Giám Đốc
Trại tù xong, linh mục Nguyễn Văn Lư được mời lên để nói chuyện.
Trước
mặt đại diện Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù, hai linh mục của Toà
Tổng Giám Mục Huế nói lại ba điều đã đề nghị trên đây để cho linh mục
Nguyễn Văn Lư nghe và xin ngài cho ư kiến.
Linh mục Nguyễn Văn
Lư rất vui vẻ khi được hai linh mục đại diện Tòa Tổng Giám Mục Huế ra
thăm với tình anh em linh mục. Ngài nhờ hai linh mục đại diện chuyển
những lời sau đây đến hai Đức Cha và các Cha:
“Con rất vui
sướng khi được Hai Đức Cha và các Cha Giáo phận Huế lo lắng và cầu
nguyện cho con rất nhiều, đặc biệt là hình ảnh của Hai Đức Cha đã yêu
thương con, hình ảnh mà con thấy rõ như hôm nay, là khi nghe tin con
đau chưa biết thật hư thế nào, hai Đức Cha đã thu xếp gởi hai cha đến
đây và còn gởi quà cho con nữa. Xin hai Đức Cha và quư Cha trong Giáo
phận nhà tiếp tục cầu nguyện cho con. Mỗi ngày, trong khi con dâng lễ,
hình ảnh hai Đức Cha và quư Cha cũng như mọi người trên Đất Nước Việt
Nam, luôn hiện diện trong tâm trí con. Con xin dâng lên Thiên Chúa tất
cả mọi ưu tư của Giáo Phận vì Thiên Chúa là tình yêu”.
Trong cuộc nói chuyện, linh mục Nguyễn Văn Lư còn cho hai linh mục đại diện biết thêm vài suy tư của ngài như sau:
“Con xin cám ơn Tòa Tổng Giám Mục Huế đã đề nghị những ư kiến với Trại
và vị đại diện Bộ Công An để con được khám và chữa bệnh ở bên ngoài
Trại. Đối với con, con chưa thấy có nhu cầu vì con vẫn chưa đến nỗi gì,
trong lúc bên cạnh con, biết bao anh em khác cũng đang đau ốm, nhưng
không được săn sóc cách đặc biệt như con. Con được Trại cử một bác sĩ
giỏi để khám bệnh và phát thuốc cho con mỗi ngày. Trong thâm tâm, con
thấy cũng áy náy vì làm phiền Trại và bác sĩ hơi nhiều. Nên con có đề
nghị với Trại rằng từ nay, xin bác sĩ khám bệnh cho con mỗi tuần một
lần là đủ rồi, để thì giờ lo cho các anh em khác”.
“Mỗi ngày,
con được Trại cấp thuốc tai biến để uống. Thế là từ nay, thứ thuốc này
sẽ gắn liền với cuộc đời của con như hình với bóng. Còn loại thuốc bổ
não mà Trại cấp cho con uống, thì không hạp lắm vì đôi lúc con cảm thấy
khó chịu, nên con đã tâm sự với bác sĩ để xin thay loại thuốc này. Trại
đã đồng ư, thế là con xin gia đình mỗi lần thăm, thì đem thuốc ra cho
con uống, vì uống nhiều thuốc tây quá, cũng không tốt. Hơn nữa, con
cũng muốn cho gia đình con có tinh thần chia sẻ bớt gánh nặng cho Trại
vì Trại không chỉ có một mình con, mà còn có nhiều anh em khác nữa. Con
biết rằng con chỉ là hạt cát nhỏ của vũ trụ bao la này, một cơn gió
thoảng qua, cũng làm nó biến đi, nhưng sao Chúa lại thương con như thế!
Biết bao người hiền lành đạo đức, nhưng họ cũng bệnh tật đau yếu rồi
chết, nên con xem những ngày trong tù là những ngày tháng con tĩnh tâm
để nhận ra tình Chúa vẫn yêu con”.
“Con cũng nói cho hai cha biết sự việc con bị tai biến xảy ra như thế nào”.
“Lần
thứ nhất, vào ngày 13/5/2009, con đi lui đi tới trong phòng để lần hạt,
thì con thấy máu đen rơi vãi dưới nền nhà, nhưng không biết do đâu, vì
mình có bị thương tích gì đâu mà chảy máu. Tìm mãi thì máu bẩm đó xuất
ra từ dưới bìu. ... Con gọi bác sĩ đến thì bác sĩ đã cho con uống thuốc
và xức thuốc để cầm máu, và con thấy mình vẫn không sao. Lần này, con
có viết thư gởi về gia đình để nói sự việc như vậy, nhưng không rõ vì
sao mà gia đình lại không nhận được tin do con gởi”.
“Lần thứ
hai, vào ngày 25/5/2009, con lại bị nặng hơn bởi vì ngày hôm đó, con
nhận được tờ báo Nhân Dân, nội dung trong đó có mục nói láo trắng trợn
về con như sau: nói con có những hành vi xấu, chống đối Nhà Nước Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa khi ra tước Tòa án vì con đã đạp đổ vành móng
ngựa, vung tay chống trả lại người thi hành công vụ..., nhưng lúc đó,
sức đâu mà con chống cự, khi con bị người ta giữ chặt và cách con hai
mét, làm sao mà con đạp đổ vành móng ngựa được. Bức xúc vì những lời
nói xuyên tạc trên tờ báo nầy, con đã bị choáng ngợp, rồi bị té ngửa,
chảy máu một chút sau đầu do bị rách da. Sau đó, con thấy tay chân mình
hơi bị cứng đi, nhưng các bác sĩ cũng đã kịp thời để chữa trị cho con.
Ngày 14/7/2009, con viết một lá thư xin gia đình ra thăm con vào dịp
đầu tháng 8/2009, mặc dù chữ viết của con lần này không được đẹp lắm vì
căn bệnh tai biến. Con nói thế để hai cha biết rõ sự việc”.
“Hai
cha biết không, mặc dù ở trong Trại, nhưng con biết cũng khá nhiều tin
tức bên ngoài, như chuyện ở giáo xứ Loan Lư, chuyện ở Tam Tòa và nhiều
chuyện khác nữa. Con nói vậy để hai cha biết rằng con luôn hiệp thông
và cầu nguyện cho Giáo Phận nhà”.
Khi hai linh mục hỏi thăm đời sống của ngài thế nào ở trong Trại tù, thì linh mục Nguyễn Văn Lư nói:
“Con cho hai cha biết sơ qua, là giờ giấc ngủ thì tự do, lúc nào mệt là
ngủ thôi, sáng thức dậy, làm xong phận vụ của mình, là coi ti vi và đọc
báo, trồng cây cảnh chơi trong vườn, rồi đem chưng trong phòng cho có
màu xanh. Chỗ ở thì phòng ốc cũng khá lắm, được lót men và có phòng vệ
sinh tắm rửa đàng hoàng. Ăn uống thì đôi lúc cũng không có giờ giấc cho
lắm vì vừa ăn, vừa xem ti vi, vừa đọc báo, nên đôi lúc, con cũng làm
khổ bác sĩ đôi chút”.
Trước khi kết thúc buổi gặp mặt, linh mục Lê Quang Quư giải tội cho linh mục Nguyễn Văn Lư.
Hai linh mục đại diện Toà Tổng Giám Mục Huế chia tay linh mục Nguyễn Văn Lư, sau một giờ thăm viếng.
Tường trình từ Huế, ngày 20 tháng 9 năm 2009
Linh mục Gioan Baotixita Lê Quang Quư, Quản Xứ Trí Bưu, Hạt Trưởng Hạt Quảng Trị
Linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lư Nhà chung